Sống chậm ở Thủ đô
- Noirettes Diary
- Sep 28, 2019
- 2 min read
Updated: Jun 26, 2021
Không có thời điểm thích hợp nhất để đến Hà Nội, vì Hà Nội mùa nào cũng đẹp, cũng có cái làm xao xuyến lòng người viễn khách.

Ba mình là người Hà Nội, vì chiến tranh mà theo ông nội vào Nam. Mình đã luôn muốn đi tìm về ngôi nhà nơi ba mình đã sống những năm tháng tuổi thơ, tìm về nguồn cội của mình.
Hà Nội tháng 12 vào đợt áp thấp lạnh nhiều, mình nhớ có ngày nhiệt độ xuống dưới 10*C. Thở vào không khí một cụm khói trắng, hai tay thả sâu vào trong túi áo khoác tìm chút hơi ấm để đi qua từng ngõ ngách. Cứ đi như vậy, đi hết cả một ngày.
Hà Nội yên bình, vào đông lại càng cảm thấy nhịp sống trôi chậm hơn. Sáng sớm ăn một bát phở nghi ngút khói, xin thêm một chiếc bánh quẩy - với mình là đặc sản của Hà Nội bởi ăn món nào cũng được dọn kèm.

Ăn xong cũng chẳng vội vàng mà ngồi xuống nhâm nhi ly cà phê sữa nóng, nhàn nhã đọc sách. Mình đọc một mạch hết quyển "Hà Nội băm sáu phố phường" của Thạch Lam rồi nhìn xung quanh thấy thật hợp người hợp cảnh.
Xong thì thuê một chiếc xe đạp rồi thả dọc khắp các phố phường thủ đô: đi đến đâu mình cũng như đang thấy hình ảnh ba mình hồi bé đen nhẻm len lỏi qua những con phố, ra bán từng bát nước chè nóng của bà nội nấu.
Kỳ lạ là ở Hà Nội ăn gì cũng ngon, thấy gì cũng thích và gặp người nào mình cũng thấy mến. Mình thích đạp xe lên cầu Long Biên, hòa vào dòng xe cộ cũ kỹ - đạp đến toát mồ hôi để được hứng lấy làn gió mát lành trên đỉnh cầu. Dưới chân cầu là một "hòn đảo" nhỏ, nhìn từ trên cầu thấy xanh mướt những thân chuối, thấy cả những thanh bình.
Nhưng mà thời tiết ẩm ương cũng khó chịu lắm, mình sốt vào những ngày cuối của chuyến đi. Chỉ thèm ăn một bát cháo mà tìm được bát cháo sườn thì thấy ấm lòng hơn bao giờ hết. Khi về lại Sài Gòn, chẳng hiểu sao thứ mình hay thèm nhất cũng chỉ có bát cháo sườn Hà Nội.
Mình nghĩ ở đây mọi thứ diễn ra chậm rãi là do con người thủ đô muốn vậy. Vì nếu muốn những món giải trí Tây phương, ở đây cũng không thiếu.



Cho dù là cả ngày rong ruổi khắp Hà Nội, mình vẫn dành thời gian đi đến con ngõ nhỏ nơi có căn nhà của ba, ngồi thật lâu, chỉ muốn ghi nhớ thật rõ từng chi tiết; hít thở bầu không khí thân thuộc này.

Với mình du lịch không cần phải đi đến những chốn ồn ào, náo nhiệt, cũng không cần phải chứng minh bằng việc đi đến những địa điểm du lịch nổi tiếng. Quan trọng vẫn là trải nghiệm cảm xúc của bản thân, để khi rời đi thì vẫn còn đó một sợi liên kết giữa Người và Đất, để ghi nhớ rằng đó là một phần máu thịt đang chảy trong mình.












Comments