Được gì từ chuyến đi Tà Năng - Phan Dũng?
- Noirettes Diary
- Sep 21, 2019
- 3 min read
Ở đây không phải là một bài REVIEW tiêu chuẩn mà là cảm xúc, trải nghiệm của mình và Bí từ chuyến đi chung hiếm hoi của hai đứa.
Một buổi tối tháng 12 năm ngoái, mình nhận được tin nhắn từ Bí, vỏn vẹn chỉ có: “Đi trekking không? Tà Năng – Phan Dũng.”

Dù có rất nhiều kế hoạch du lịch cùng nhau, nhưng chuyến này được hai đứa chốt hạ nhanh chóng nhất. Ba lý do chính là:
- Tà Năng – Phan Dũng được mệnh danh là cung đường trek đẹp nhất phía Nam.
- Tà Năng – Phan Dũng thích hợp cho cả những người mới, chưa có kinh nghiệm trekking.
- Quan trọng nhất là, tranh thủ lúc cả hai còn đang TRẺ và KHỎE.
Mình cảm nhận được, đi trekking giống như trải nghiệm một cuộc đời tua nhanh.
Đồng hành cùng bọn mình là Toong Trip, bọn mình không phải lăn tăn về các bữa ăn và chỗ nghỉ, chỉ việc “xách ba lô lên và đi” thôi.
Sau khi ăn sáng no nê cũng là lúc chính thức dấn thân vào chuyến hành trình. Buổi sáng mưa lất phất không làm cho tinh thần hai đứa chùn đi tí nào, ngược thời tiết mát mẻ càng làm tụi mình phấn chấn hẳn lên.
Đường đi lúc này mặc dù sình lầy nhưng rất bằng phẳng, với “nền tảng thể lực” không phải dạng vừa, tụi mình chắc mẩm đây sẽ là chuyến đi cưỡi ngựa xem hoa nhẹ nhàng. Nhưng không phải vậy. Qua đến kilomet thứ 3 đồi núi bắt đầu hiện ra trập trùng. Trong đoàn bắt đầu có bạn trượt ngã và lời cảnh báo của anh dẫn đoàn: “Thế này còn chưa là gì đâu.”
Tần suất đồi, dốc xuất hiện ngày càng tăng: dốc lên tuy mệt nhưng vẫn an toàn hơn so với dốc xuống. Nhiều chỗ dốc trơn lỳ do nước mưa bào mòn, không có chỗ bám víu, cả đoàn nối đuôi nhau lần tìm từng bước một; người xuống trước không ngại đưa tay đón lấy bạn ở sau. Cứ thế mà đi cùng nhau qua không biết bao nhiêu khúc cua hiểm hốc.

Mục tiêu của ngày thứ nhất là hoàn thành khoảng 12 kilomet, ngày thứ hai thêm 8 kilomet và 7 kilomet được hộ tống ra khỏi rừng bằng “xe ôm độ.” Cảnh sắc thiên nhiên thì vô cùng phong phú: từ những tán rừng xanh hút mắt chuyển sang cảnh quang của đồng cỏ cháy, của đồi cỏ xanh rì mọc hơn hông bọn mình. Bữa cơm tối trên đồi lộng gió là bữa cơm đáng nhớ nhất, cơm cháo nấu qua loa mà ngon kỳ lạ. Mọi người gặp nhau chưa đầy 24h mà đã xem nhau như bạn bè thân thiết, kể nhau nghe cả những chuyện xấu hổ, thầm kín nhất.
Suốt cuộc hành trình, mình và Bí lẳng lặng đi cùng nhau, thỉnh thoảng rỉ tai vài mẩu chuyện phiếm khiến cả hai phá lên cười, rồi lại không ai bảo ai nghiêm túc hết sức cho đường đi. Bí thường đi đầu, còn mình thì thoải mái ở vị trí giữa đoàn. Mỗi lần đến điểm tập kết để nghỉ lấy sức, đều sẽ thấy Bí ở đó rồi. Bí ríu rít nói chuyện với mọi người, còn mình thì hài lòng làm người quan sát.
Mình cảm nhận được, đi trekking giống như trải nghiệm một cuộc đời tua nhanh: nơi mà cuộc sống sẽ có lúc lên, lúc xuống. Mình sẽ phải trầy trật mới leo lên được đỉnh cao, nhưng sẽ không ai được đứng ở đó lâu như họ mong muốn. Mọi người sẽ lại phải tiếp tục chuyến hành trình, và dù “lao xuống dốc” là một phần không hề dễ dàng thì mình vẫn phải bám víu vào bạn bè, đôi khi là những cánh tay xa lạ để hy vọng an yên vượt qua. Và cuối cùng khi mọi thứ qua đi, hãy biết chấp nhận đó là điểm kết thúc của chuyến đi, cảm ơn những người bạn đã cùng đồng hành và trân trọng những kỷ niệm đã có cùng nhau.















Comments